MẤY GIỜ RỒI NHỈ

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Đoàn Trung Hiếu(0972116959))

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Motminh1.swf Thoi_hu_tat_xau_cua_cac_loai_vat.jpg Tinhyeucafe.jpg CHP_CANH_UC_MO__Le_Th_Xuan_Huyn.flv CHP_CANH_UC_MO__Le_Th_Xuan_Huyn_2.flv 111116.jpg NoinhoNamDan.mp3 Bac_song_doi_doi.swf Loi_me_ru_33.swf 111.flv 0.cay_bat_ruoi.flv 0.Su_tien_hoa_cua_he_tuan_hoan.swf 0.hkhjkhj.jpg 0.Nguoi_Thay_Nam_Xua.mp3 0.Ngay_dau_tien_di_hoc.mp3 0.Mong_Uoc_Ky_Niem_Xua_-_Phuong_Vy.mp3 0.Khi_Toc_Thay_Bac_Trang.mp3 0.Hat_Ve_Thay_Toi_-_Minh_Quan.mp3 0.Di_Hoc_-_Hien_Thuc.mp3 0.Dang_Thay_Nam_Xua.mp3

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    ĐIỂM TIN TRONG NGÀY

    Gốc > Vui cười >

    Tiếu lâm

     

    Câu Cá


    Một người đàn ông xỉ vả thậm tệ một người bạn nông dân của anh ta vì đã không chịu cần cù lao động:

    Mày có một dải đất màu mỡ và đã có thể kiếm được nhiều tiền nếu như mày chịu khó bỏ nhiều thì giờ ra để làm ruộng và bớt thì giờ đi câu cá đi.

    Người nông dân bảo:

    Mày hãy nhìn vào tấm bản đồ thế giới này xem, mày sẽ để ý thấy đến 2/3 quả đất là nước và chỉ có 1/3 là đất mà thôi. Vì vậy theo tao thì một người nên bỏ ra 2/3 số thì giờ của mình để câu cá còn 1/3 để làm ruộng.

     

    Cả Đời Người


    Một ông đi du học ngoại quốc trở về với văn bằng tiến sĩ, nào văn chương, nào sử ký, nào pháp luật, nào kinh tế học, nào xã hội học, nào triết học, ngoài ra có cả phần y khoa bác sĩ và bằng kỹ sư cầu cống nữa. Bởi thế thiên hạ gọi ông là một "Bác học". Nhưng người đời trọng ông bao nhiêu, thì ông lên mặt bấy nhiêu. Thậm chí với ai ông cũng chê là dốt, và ngồi với ai, dù người ấy là người cùng nước ông cũng thao thao xổ ra những tiếng ngoại quốc và những tiếng ngoại quốc...

    Bữa nọ, nhà "Bác học" đáng kính phải qua một con sông rộng bằng chiếc thuyền tam bản. Thấy anh lái đò vừa chèo vừa nghêu ngao hát, ông nhổ nước miếng xuống sông đánh phì rồi hỏi:

    Anh cũng biết văn nghệ nữa à?

    Anh lái đò lễ phép:

    Thưa ông tôi chỉ có biết chèo đò, chớ đâu có biết văn nghệ là cái gì?

    Nhà bác học nói:

    Văn nghệ mà anh không biết thì anh chết nửa đời người rồi. À mà anh có biết tiếng Anh hay tiếng Pháp gì không, có biết chính trị là gì không?

    Dạ, không biết!

    Chơi Chữ


    Có một anh nọ tính hay đùa, một hôm khi nghe tiếng rao hàng lanh lảnh của cô bán hột vịt lộn, anh ta bỗng cười và gọi cô ta vào.

    Dạ, anh mua mấy quả?

    Cô còn bao nhiêu quả?

    Dạ, 27 quả.

    Thế ngày hôm nay cô bán được bao nhiêu quả rồi?

    Dạ, em bán được 43 quả.

    Vậy nếu tôi mua hết chỗ này thì ngày nay cô đã nhận và bán được 70 quả đúng không?

    Dạ đúng vậy.

    Thế thì cô đâu có lộn trứng nào đâu mà tôi nghe cô bảo là lộn. Thôi cô đi bán tiếp đi.

    ...? !

    Có Tật Giật Mình


    Trong giờ thi vấn đáp môn Sử, một cô học trò rụt rè bước đến trước mặt vị giáo sư.

    Giáo sư nói:

    Em ngồi xuống. Hãy nói cho tôi biết, ai là người đàn ông đầu tiên....?

    Cô gái liền đứng phắt dậy, đỏ bừng mặt và phản đối:

    Đó là chuyện đời tư của em, sao thầy lại hỏi trong cuộc thi này.

     
     

    Đánh Giá Cao


    Một họa sĩ mới thành tài khoe với bạn:

    Năm rồi tôi có vẽ một bức cho Viện Hàn lâm Nghệ thuật đấy!

    Thế có được treo không?

    Có chứ! Treo ngay cổng chính ai cũng có thể nhìn thấy nó.

    Thế anh vẽ cái gì mà được đánh giá cao vậy!

    Một tấm bảng đề: "Hãy đi vào cổng bên trái".

     

    Di Truyền Và Môi Trường


     

    Hai người bạn nói chuyện với nhau:

    Này cậu, di truyền và môi trường có khác nhau?

    À, nếu con giống cha thì đó là di truyền!

    ......................

    Còn nếu giống anh hàng xóm thì đó là môi trường!

    Kinh Nghiệm


    Viên cai ngục hỏi một "Thân chủ" mới:

    Tại sao ông vào đây?

    Tù nhân đáp:

    Lỗi tại sự thiếu kinh nghiệm của tuổi trẻ.

    Cai ngục ngạc nhiên:

    Ơ! Ông nói đùa à? Ông đã gần 70 tuổi rồi kia mà!

    Tù nhân nói:

    Phải. Nhưng tôi muốn nói là ông trạng sư binh vực tôi mới được 25 cái xuân xanh!

     

    Tư vấn Pháp Lý


    Văn phòng tư vấn", ông hàng thịt đối đầu với vị luật sư.

    Nếu có một con chó ăn cắp một miếng thịt ở hàng của tôi thì chủ con chó có chịu trách nhiệm không?

    Ông hỏi người đang ngồi sau bàn giấy.

    Nhất định là có.

    Vị luật sư trả lời.

    Hay lắm, con chó của ông vừa lấy một miếng thịt trị giá hai chục ngàn của tôi cách đây năm phút.

    Đúng vậy.

    Vị luật sư đáp tỉnh bơ.

    Vậy ông phải đưa thêm tôi hai chục ngàn nữa; như thế mới đủ trả tiền công cố vấn pháp lý cho ông.

     

    "Ấy" Đi Xem Nào?


    Xưa có anh chàng rất mực quý vợ, bạn bè mời đi chơi, dù có nài ép thế nào, anh ta cũng trở về nhà trước nửa đêm.

    Một hôm, vì quá vui anh vui em, chén chú chén bác, anh ta say quá, không thể trở về trước nửa đêm như thường lệ được, nên phải ngủ lại nhà bạn.

    Sáng hôm sau, khi vừa về tới nhà người vú già đã đứng đón sẵn và báo tin rằng:

    Thưa cậu, mợ ở nhà bị ốm, từ sáng tới giờ chưa ăn uống gì cả. Cháu hỏi mợ có ăn cháo không để cháu nấu nhưng mợ không ăn gì cả, hiện mợ đang nằm trong buồng.

    Anh chồng hốt hoảng vừa đi vào vừa lẩm bẩm một mình:

    "Mình thật là vô tình quá, vợ ở nhà đau ốm mà không hay, không biết ốm đau ra làm sao đây? ". Khi anh chồng vào buồng, thấy vợ nằm quay mặt trở ra, trông có vẻ thiểu não lắm, anh chồng liền ngồi xuống giường, vừa hỏi vừa để tay lên trán vợ:

    Mình ốm làm sao? Anh vì bị mấy người bạn ép uống say quá, không về được, mình tha lỗi cho anh nhé. Mình đã ăn uống gì chưa? Để anh bảo đi mua bánh ăn nhé!

    Chị vợ không nói năng gì cả, anh chồng lại hỏi:

    Hay là mình ăn cháo gà nhé?

    Chị vợ bèn gắt lên:

    Để yên chôngười ta nằm!

    Rồi quay ngay mặt trở vào trong.

    Anh chồng tức quá, đứng ngay lên định nói:

    "Ông lại nện cho một trận bây giờ!" nhưng vốn nể sợ, anh ta không dám dùng chữ "Nện" liền nói rằng:

    Ông lại "ấy" cho một cái bây giờ!

    Chị vợ nghe thấy thế liền quay ngoắt ngay lại cong cớn:

    A có giỏi thì "ấy" đi xem nào? ...

     

    Chữ Trong Xưởng Sửa Chữa Ô Tô


    Tại xưởng sửa ô tô nhỏ, mấy người thợ vì quá quen thuộc với mấy chiếc xe ô tô thường được đưa đến đây sửa chữa, đồng thời vì hà tiện chữ, nên tấm bảng nhỏ ghi công việc hàng ngày của họ, người ta đọc thấy:

    Thêm nhớt cho cô Liên. Hai lít.

    Bugi ông Hoàng yếu. Cạo

    Bác Anh yếu điện. Sạc

    Bà Thắm tuột dây Ăm-bray-da.

    Rửa cô Hà.

     

    Bảng Ở Nhà Hàng


    Có một nhà hàng thường đông khách, vì vậy việc nấu nướng phải thuê rất nhiều người và phải được chuyên môn hóa công việc. Một hôm, trên bảng phân công làm món thịt chim bồ câu, người đầu bếp đã ghi như sau:

    "Cô Lan cắt tiết anh Hùng nhổ lông cô Ngọc luộc trứng anh Sơn mổ bụng cô Đào lột da anh Hải rửa chim cô Lài bóp mềm cô Thắm bằm nhừ cô Tuyết xào giòn".

    Nhìn bảng, mọi người cười vỡ bụng. Chỉ vì thiếu các dấu phẩy.

     

    Cắm Cổ Xuống, Thò Đầu Ra


    Anh chàng này có chút ít chữ nho, nhưng phải cái tính rất keo kiệt, quanh năm suốt tháng anh ta chỉ có ăn của người ta chứ không chịu đãi ai, và nếu anh ta có phải bao ai một bữa nào, thì hôm ấy cũng kể như trời sập đổ xuống nhà anh ta. Cho nên để tránh việc khách đến gặp bữa, hàng ngày anh ta phải dọn cơm ở trong buồng mà ăn, hễ có ai đến, anh ta lánh mặt cho dễ.

    Một bữa nọ, một người bạn đến chơi, chẳng thấy ai ở nhà. Anh này lên tiếng mãi mà chẳng thấy ai thưa. Anh biết là anh ta đang ăn ở trong nhà, nhưng cố làm bộ giả vờ như không biết.

    Bỗng anh bạn nhìn lên vách thấy nhà anh ta có treo hai câu liễn:

    "Tửu trung bất ngữ chân quân tử

    Tài thượng phân minh thị trượng phu".

    Hai câu này có nghĩa là:

    "Trong khi uống rượu mà không nói mới là người quân tử

    Việc tiền bạc có phân minh mới là kẻ trượng phu".

    Người bạn mới đọc:

    "Tửu trung bất ngữ chân quân liễn

    Tài thượng phân minh thị trượng thiên".

    Nguyên vì chữ "Tử" với chữ "Liễn" hơi giống nhau chỉ khác ở một chỗ là "Tử" thì có ngang, còn "Liễn" thì không. Chữ "Thiên" và chữ "Phu" cũng hơi giống nhau, chữ "Phu" thì nhô đầu, còn chữ "Thiên" thì không.

    Anh bạn cứ thế mà đọc đi đọc lại nghêu ngao mãi. Anh chủ nhà trong buồng đang ăn, thấy chướng tai quá, cho là một thằng dốt, mới bỏ đũa chạy ra:

    Bộ mù hả, chữ "Phu" với chữ "Tử" ràng ràng như vậy, mà đọc là "Thiên" với "Liễn".

    Anh bạn trả lời:

    Đâu có phải, vì từ nãy đến giờ nó cứ "Cắm cổ xuống" mà không "Thò đầu ra" nên mới đọc là:

    "Tửu trung bất ngữ chân quân liễn

    Tài thượng phân minh thị trượng thiên".

    Còn bây giờ nó đã ló ra và đã thò đầu, thì lại đọc là "Phu" và là "Tử" có sao?

    Nghe nói vậy anh chàng keo kiệt nọ mới biết bị đả kích, nên anh ta cứ cúi gầm mặt xuống.

     
     
     

    Chuyện Kiếm Hiệp


    Trong buổi tiệc, có người tự khoe rằng mình rất sành chuyện kiếm hiệp bên Tàu, kể rằng:

    Đêm kia, một vị quái hiệp đứng trên nóc nhà thình lình bị một kẻ lén đập cây gậy sắt trên đầu. Cây gậy tròn bằng bắp chân chạm phải đầu quái hiệp, gãy làm đôi. Khúc gậy bị gãy nặng đến nỗi rớt xuống thủng mái ngói, rơi trúng một người đang ngủ gãy giò. Thế mà quái hiệp không biết rằng mình vừa bị đánh, ghê chưa?

    Kể xong, người ấy hỏi:

    Các bạn có biết vị cao thủ võ lâm ấy là ai không?

    Tức thì có người đáp:

    Là tía của thằng đặt chuyện đó chứ ai!

     

    Can Can Đao Thổ


    Có một anh học hành thì dốt như con cua, ấy thế mà lại đi làm cái nghề "Buôn thần bán thánh" để lấy kế sinh nhai.

    Thoạt kì thủy, anh ta đi làm "đạo tràng" cho một anh thầy pháp, rồi sau bỗng nhiên anh ta trở thành pháp sư.

    Vì thế nên các sách kinh, anh ta thường đọc "Tác đánh tộ, ngộ đánh qua" rồi cứ ê a cho lấp đi là rồi câu chuyện hết.

    Một bữa nọ, anh ta cùng đi cúng cho một nhà bà góa, khi đọc đến câu: "Thiên thiên lực sĩ, vạn vạn tinh tinh" anh ta không biết, trông gà hóa quốc, anh ta mới đọc lộn hàng chữ "Thiên thiên lực sĩ" ra "Can can đao thổ".

    Người đàn bà góa nọ, vốn cũng biết chữ, thấy thầy đọc bậy nhưng giữ phép lịch sự bà ta không nói gì.

    Sáng hôm sau, khi cuộc lễ giải tán, bà mới xúi cho một chị hàng xóm hát ru em rằng:

    "Can can đao thổ chứ gì

    Vạn vạn tu trì, sao chẳng đọc thêm".

    Anh thầy pháp nhà ta nghe hát mắc cỡ đỏ gay mặt, bởi vậy nghĩ tức mình, anh ta cũng hát đối lại rằng:

    "Can can đao thổ chớ gì

    Vạn vạn tu trì có muốn thì sang".

    Bà chủ nhà thấy anh thầy pháp đã dốt mà còn không biết, lại ra mặt làm tàng. Nghe thầy hát, bà ta cả giận, rồi cũng hát lại rằng:

    "Đã không biết chữ tù tì,

    Lại còn đao thổ với gì can can

    Đã không biết lại làm tàng

    Thế mà cũng dám cả gan làm liều".

    Anh thầy pháp nghĩ mắc cỡ, cút mất. Khi về mặt buồn như cán tàn, vợ anh hỏi, anh không trả lời một câu, và chỉ thỉnh thoảng, anh ta mới thở dài một cái cho vơi đi nỗi buồn bực.

    Thế rồi câu chuyện đó vỡ ra người chung quanh không biết nếp tẻ, mới tưởng là thầy ta trong đêm đi cúng có "Tù tì" với bà góa phụ kia. Thế nên mới có câu hát rằng:

    "Can can đao thổ tù tì

    Tình tình vạn vạn rù rì với nhau

    Úm ba la, phép diệu màu

    Có ông thái thượng trên đầu chứng minh".

     

    Chàng Trai Thật Thà


    Ngày đầu tiên vào làm ở cửa hiệu, chàng nhân viên trẻ được chủ giảng:

    Anh đừng có quên

    Chủ nói

    Khách hàng bao giờ cũng đúng.

    Chẳng bao lâu chủ nhận xét thấy khách hàng vào cửa hiệu ông lập tức ra ngay, không mua thứ gì hết.

    Có trục trặc gì vậy?

    Ông hỏi chàng nhân viên

    Tại sao họ không mua?

    Ồ!

    Chàng trai thật thà đáp

    Họ đều bảo giá ở đây quá cao và tôi bảo rằng họ đúng.

     
     

    Nhắn tin cho tác giả
    Đoàn Trung Hiếu @ 00:40 23/05/2010
    Số lượt xem: 291
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến